Wednesday, 20 July 2016

Trung Quốc phải công nhận Hoàng Xa, Trường Xa là của Việt Nam bằng cậu du học sinh

Chàng trai du học sinh chứng minh Trường sa của VN khiến cả nước Trung quốc nghiêng mình thán phục

Trong nội bộ Trung quốc bắt đầu có sự phân tán rất mạnh, sau khi Chàng trai du học sinh đưa ra công trình nghiên cứu, chứng minh Hoàng sa và Trường Sa là của Việt Nam. Rất nhiều bản đồ cổ của chính nước Trung Hoa chỉ ra rằng. Cực Nam của họ chỉ đến đảo Hải Nam. Đó là điều không thể chối cãi. PV Đô thị- hut ham cau binh duong lược dịch

Hình ảnh chứng minh hoàng xa, trường xa là của Việt Nam
Có tới trên 50 bản đồ Hoàng sa và 170 bản đồ cổ Trung quốc, cùng 4 bộ sách Atlas được chàng trai sưu tầm. Và công trình nghiên cứu của anh được công bố tại DH Yale cuối tuần qua. Chàng trai nghiên cứu sinh Trần Thắng đã làm cho bất cứ ai tham gia hội thảo phải thán phục. Trong đó có rất nhiều giáo sư, tiến sĩ đến từ Trung quốc đại lục phải ngả mũ. Đây được coi là nguồn tư liệu từ chính trong đất nước Trung Hoa. Khi mà Thắng cất công sang tận Trung Hoa để sưu tầm từ 2010. Được biết cha ruột của Thắng rước công tác tại đội xe hut ham cau binh duong. Ông đã có gắng tạo điều kiện cho con mình ra ngoài thế giới.

   Trong đó có đến 3/4 là bản đồ cổ của Trung quốc, và 1/4 bản đồ do Phương Tây và Việt nam vẽ gần đây, từ năm 1618 đến 1859. Rất nhiều bản đồ cổ xưa nhất của Trung quốc, có tính liên tục, hệ thống suốt hàng ngàn năm trước và sau công nguyên. Đều chỉ ra rằng điểm cực Nam của Trung quốc dừng lại đảo Hải Nam. Chỉ duy nhất bắt đầu từ năm 1946 chính quyền Tưởng Giới Thạch mới vẽ ra định nghĩa vùng biển 11 đoạn, sau đó dần dần chuyển thành 9 đoạn. Điều đặc biệt hơn nữa, Chính nhà nước Trung quốc vào năm 1933, cũng đã phát hành lãnh thổ chỉ đến đảo Hải Nam.

   Nhưng vì thấy bên Tưởng Giới Thạch vẽ cả vùng biển tiếp dưới. Do vậy không để mất mặt trước chính quyền Tưởng. Chính quyền Trung Hoa đại lục đã cho thu hồi hết và ra lại bản đồ mới. Nhưng họ vô tình không thể thu hồi hết những gì mình đã phát hành, có đóng dấu chính quyền.

   Các nhà nghiên cứu Trung quốc cũng phải công nhận sự thật. Và trong nội bộ Trung quốc đại lục bắt đầu có dấu hiệu không rõ ràng. Chỉ vì một vài nét bút vẽ thêm vào bản đồ của Tưởng, đã khiến cho chính Quyền Trung quốc đại lục bây giờ phải đối phó với hầu hết các nước xung quanh. Theo công trình nghiên cứu, khi đi sâu vào hồi ký của Tưởng, hoàn toàn có thể nhận ra rằng. Tưởng cảm nhận được tương lại, và yếu thế trong việc đối phó với Công sản do Mao trạch Đông đứng đầu. Ông ta liền suy nghĩ mưu kế lâu dài. Sẽ chuyển hết quân tinh nhuệ của mình ra ngoài đảo Đài Loan.
   Nhưng không quên để lại 11 nét bút bằng bút mực. Để tạo cho chính quyền Mao phải giải quyết vụ việc với các nước láng giềng, thay vì chăm chăm đối đầu với mình. Chính mưu kế (thâm độc , hèn hạ - mượn gió bẻ măng) và 11 nét bút nguệch ngoạc của chính quyền Tưởng. Mà giờ đây, toàn hệ thống chính quyền cộng sản Trung quốc phải căng mình đối phó. Họ không thể từ bỏ, vì họ đã chót cố đấm ăn xôi. Giờ bỏ, thì chắc chắn dân chúng sẽ lật đổ chính quyền. Còn nếu họ cố gắng chiếm, thì giờ đây họ phải đối mặt thách thức không chỉ là các nước láng giềng, mà còn rất nhiều nước lớn trên thế giới như Mỹ, Nhật... và đặc biệt là dự luận và cộng đồng thế giới.

  Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia người Australia nghiên cứu các vấn đề về Biển Đông, cũng phải thốt lên rằng :
    Người Việt thật quá tài năng!
    Niềm tự hào của nước Việt trên đất Mỹ…
    Thật đáng ngưỡng mộ!

  Ông cũng nhận xét bộ sưu tập của Chàng trai Trần Thắng sẽ chỉ ra điểm mẫu thuẫn lớn trong tuyên bố "chủ quyền không thể tranh cãi" đối với 2 quần đảo Hoàng sa và Trường sa.

   Trao đổi với PV Đô thị - rut ham cau, anh Thắng cho biết. Hiện công trình nghiên cứu sẽ được anh dịch sang nhiều thứ tiếng, để truyền bá rộng rãi đến mọi người dân trên thế giới, nếu muốn tìm hiểu. Và đặc biệt là người dân tại chính Trung quốc đại lục, đang khá phân vân trước ngã tư đường. Khi mà họ đang bị chính quyền Cộng sản trung quốc che đậy và dẫn dắt thông tin.
“Việt Nam đã và đang được các học giả quốc tế đấu tranh bảo vệ lợi ích trên Biển Ðông. Chính phủ nước Việt Nam nên lập quỹ về Biển Ðông, giúp điều kiện phát triển thông tin về Biển Ðông. Từ ngân sách này, chúng ta có thể dịch sách, các công trình nghiên cứu, phim tài liệu và tài liệu về Biển Ðông sang tiếng Anh và tiếng Trung Quốc”, ông Thắng nói và cho rằng quỹ Biển Ðông cũng sẽ hỗ trợ cho các công trình nghiên cứu Biển Ðông. 

Thursday, 18 February 2016

Mafia Cũng Có Thể Trở Thành Thiên Thần
Tác giả : Mai Thị Ngọc Hoa ( WINDY)
Giới thiệu nhân vật:
Triệu Hoài Anh : Cô gái xinh đẹp, cứng rắn, mạnh mẽ, lớn lên trong thế giới ngầm, sự tàn khốc đã tôi luyện cô trở thành một thần súng khát máu. Cho đến bây giờ cô đã trở thành người đứng đầu của băng nhóm Ác ma, là chủ nhân của hàng nghìn người, là nỗi sợ hãi của cả thế giới ngầm. Chỉ mới 17 tuổi nhưng địa vị của cô trong thế giới ngầm có thế là vô đói, chỉ sau Sơn lão đại.
Sơn lão đại :  Ông trùm thế giới ngầm, máu lạnh , vô tình, giết người không tiếc tay. Ông ta đã từng nói : “ không ăn cơm tôi có thể sống nhưng không giết người tôi có thể chết ... vì chán”. Tuy vậy với con trai lại tỏ ra vô cùng dịu dàng, cưng chiều.
Băng Lãnh Tuyền:  Con trai Sơn lão đại, khác hoàn toàn với cha, bản tính cậu lương thiện. Từ nhỏ đã lớn lên với Hoài Anh khiến cậu có cảm tình đặc biệt với cô, muốn bảo vệ cô, đặc biệt luôn muốn cùng cô sống một cuộc sống bình thường, thoát ra khỏi thế giới ngầm.
Vũ Nam Phong : quá khứ về mối tình đầu, thành mai trúc mã của Hoài Anh, là người cả đời không bao giờ cô quên. Anh là một con người rất chín chắn.
 Diệp Hàn Băng : Đối thủ truyền kiếp của Hoài Anh, luôn muốn giành mọi thứ của cô ngay cả ... đôi dép. Thủ đoạn tàn nhẫn, tuy vậy luôn ấm ức vì Hoài Anh không xem cô ta là đối thủ bởi vì cô ta luôn thua
Lời nói đầu:
-         Cậu biết không,  kẻ gieo rắc tihf yêu, khiến người ta yêu đơn phương mình rồi không đáp lại tình yêu đó còn đáng sợ, độc ác hơn cả kẻ sát nhân.
-         Em đã sai rồi, một thiên thần sẽ luôn tha thứ cho lỗi lầm của người khác, dù người khác có sai thế nào. Đáng nhẽ em phải hiểu xã hội đen cũng có tư cách trở thành thiên thần nếu họ thay đổi.
Trên đây là một số trích dẫn trong truyện. Sẽ là một câu truyện về thế giới ngầm đầy chết chóc, sẽ là một câu chuyện tình yêu trong sáng, sẽ là một câu chuyện về những con người tuyệt vời như thiên thân vậy – ba trong một -. Câu chuyện sẽ có một chút hư cấu, nhưng không sao đã là truyện thì phải hư cấu đúng không ?
... Vào truyện ___ Chương I: Quá khứ
-         Anh ơi, nếu trở thành một nhân vật trong phim anh sẽ đóng vai nào. Giọng nói trong trẻo của cô bé 5 tuổi vang lên
-         Anh sẽ đóng vai ác – chàng trai 5 tuooit đứng bên cạnh chững chạc trả lời.
-         Em muốn trở thành một thiên thần, em ghét người xấu, anh không được đóng vai ác – Cô bé thét lên, giọt nước mắt lấp lánh rơi trên khuôn mặt đáng yêu.
            -Ngốc à đóng vai ác sẽ được hạnh phúc cho đến cuối phim mới phải trả giá bằng cái chết. Vậy em muốn chịu khổ suốt đời rồi cưới đời mới được hạnh phúc hay ngược lại – Chàng trai ân cần giải thích.
- Em sẽ chọn người tốt và được hạnh phúc suốt đời – Cô bé ngây thơ trả lời, trên môi ẩn hiện nụ cười xinh đẹp.
Chàng trai xoa đầu cô bé, nắm tay cô bé tung tăng bước trên cánh đồng thơm mùi sữa. Ánh mặt trời yếu ớt chiếu xuống không gian xung quanh. Bức tranh tuổi thơ hạnh phúc đẹp đẽ làm sao
                        -Bass Hoài Anh
Tiếng gọi lớn vang lên đưa Hoài Anh trở về thực tại. Nhing người đàn ông cao lớn trước mặt, cô cất giọng lạnh băng và nghiêm nghị vô cùng
                                    -Có việc gì?
                                    -Sơn lão dại muốn gặp người.
                                    -Nói với lão đại ta đến ngay, ông lại trước đi.
                                    -Dạ.
Người đàn ông xoay người kính cẩn mở của bước ra khỏi phòng. Cánh cửa lập tức đóng lại sau ít tức tắc. Khuôn mặt nghiêm nghị của Hoài Anh dần giãn ra, trở về vẻ xinh đẹp vốn có của nó. Cô có một vẻ đẹp tự tin, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng dịu dàng mềm mỏng. Nhìn cô ai dám nói là bang chủ của một băng nhóm lớn như Ác ma chứ. Cô bước đến bên bàn làm việc, cầm tấm ảnh một cậu bé rất dễ thương, nụ cười tỏa nắng, hứa hẹn tương lai sẽ trở thành một nam thần siêu đẹp trai. Bao năm nay bức ảnh luôn theo cô, nhắc nhở cô phải mạnh mẽ vượt qua tất cả. Nhìn tấm ảnh chăm chú cô cất giọng nhẹ nhàng:
-         Nam Phong, đã 10 năm 8 tháng 26 ngày 3 tiếng 21 phút ( bó tay với cô nàng này ) kể từ ngày anh ra đi anh biết em đau lắm không, khi mà ba mẹ em đã gây tai nạn cho anh, khi những lời cay độc từ miệng ba mẹ anh. Tất cả mọi người đã bỏ rơi em, bỏ lại cô bé 6 tuổi không nơi nương tựa như em. Anh à, em sai rồi, anh nói đúng, trở thành người xấu mới được hạnh phúc. Nếu ngày đó Sơn lão đại  không cứu em, nếu em không mạnh mẽ giết hết những kẻ chống đối em thì có lẽ em đã không sống tới ngày hôm nay. Giọng nói lạnh băng pha chút oán hận của Hoài Anh dừng lại, căn phòng rơi vào yên tĩnh đáng sợ. Cô đặt lại tấm ảnh và bước ra khỏi phòng. Cô phải đi gặp Sơn lão đại, cô phải đối mặt với tương lai u ám phia trước.
Chương II:  Thay đổi lớn
 Cốc ... cốc... cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
-         Vào đi – giọng nói đầy uy quyền của Sơn lão đại vang lên
Hoài Anh mở  cửa bước vào, đối mặt với Sơn lão đại. Khuôn mặt 10 năm trước cô đã sợ không dám nhìn thẳng vào, còn bây giờ, khi đã hiểu chuyện, cô lại cảm thấy yêu quý ông, vì ông đã cứu cô.
            -Người cho gọi con – Hoài Anh cất tiếng hỏi.
            -Ta có chuyện muốn nói với con. Chắc con đã đủ thông minh để hiểu ra trước giờ ta coi con như con cái trong nha. Ta đã không cứu con vô ích, quả nhiên con có đủ thủ đoạn, sự ác độc và cả sự tham vọng mà ta cần. Ta mới phát hiện mình mắc bệnh ung thư chỉ sống được hai tuần nữa. Ta muốn con thực hiện ước vọng cuối cùng của ta
            -Là ước vọng gì ạ
            -Cưới Lãnh Tuyền, thay ta nắm mọi quyền hành trong thế giới ngầm.
            -Nhưng con
            -Con nể mặt ta, nể mặt ân nhân của con được không.
Không kìm chế được cảm xúc Hoài Anh chạy đến ôm Sơn lão đại thật chăt. Đã từ lâu cô coi Sơn lão đại là cha của mình, dù mạnh mẽ thế nào  nhưng nghe tin ông sắp mất cô cũng không thể không đau lòng. Sơn lão đại hài lòng, cả cuộc đời ông giết người vô số, người duy nhất ông cứu đã làm ông rất hài long. Lãnh Tuyền nãy giờ đứng ngoài cửa nghe hết mọi chuyện, chưa bao giờ cậu cảm thấy mình vô dụng như này, cha cậu sắp mất mà cậu không thể làm được gì.
2 tuần sau
Cả thế giới ngầm đang chấn động bởi tin Sơn lão đại đột nhiên mất đồng thời Bass Hoài Anh lại thay Sơn lão đại cai quản thế giới ngầm. Tình hình rất chấn đông. Lãnh Tuyền rất đau lòng trước cái chết của cha và lại thấy sự thay đổi khác thường của Hoài Anh thì rất lo sợ, chả là thế giới ngầm không tin tưởng vào Hoài Anh, khi thấy Hoài Anh đứng đầu thì bàn nhau hợp lực chống lại Hoài Anh. Mà kẻ chủ mưu lại chính  là Hàn Băng. Có lẽ do tức giận , mọi chuyện xảy ra bất ngờ khiến Hoài Anh rất rối loạn. Ngày nào cô cũng thị sát, sai thuộc hạ bắt những người chống đối về làm bia di động để luyện súng. Mà tài bắn súng của Hoài Anh thì khỏi nói, cô có thể trở thành thần súng khát máu thì hẳn là cô phải là một tay súng rất cử khôi. Vậy nên ấy tên kia chạy thế nào cũng chỉ chết trong một viên đạn. Lý do khiến cô như vậy, có lẽ không ai biết đó là do Sơn lão đại trước khi mất đã dặn cô. Kẻ chống lại chúng ta chỉ có một con đường ... CHẾT!
Giờ cơm trưa
Bữa cơm buồn tẻ, Lãnh Tuyền nhìn Hoài Anh vô cùng đau lòng, điều gì đã khiến cô ngày càng nhẫn tâm như vậy? Đang chăm chú nhìn cô bỗng nhiên Lãnh Tuyền thấy cô ngất xỉu. Cuống cuồn lấy xe đưa cô đến bệnh viên, Lãnh Tuyền không quên nhắc nhở thuộc hạ không được để lộ chuyện này ra ngoài. Chiếc Sidernik nhanh chóng đến bệnh viện với tốc độ thần tốc.
--- Ở bệnh viện ---
1h... 2h... 3h trôi       qua.
Hoài Anh vẫn chưa tỉnh lại làm Lãnh Tuyền lo lắng, nếu cô cũng ra đi như cha cậu, nhất định cậu sẽ không sống nổi, nhắc đến cha, giọt nước mắt hiếm hoi bất giác lăn trên mặt Lãnh Tuyền. Trước mặt Hoài Anh cậu cố kìm chế bản thân để không khóc nhưng giờ cậu không bình tĩnh được nữa rồi. Kí ức chợt ùa về. Cậu còn nhớ đó là một ngày đẹp trời, cả gia đình cậu theo kế hoạch đi công viên. Một kẻ nào đó ( là kẻ thù của ba cậu ) đã nhắm bắn ba cậu để trả thù . Nhưng .... bởi vì tên đó bắng súng quá ngu nên đã bắn trúng mẹ cậu. Vậy là ... vậy là mẹ cậu đã bỏ lại mình cậu trên thế gian này. Có lẽ vì hối hận à ba cậu luôn dành tình yêu thương to lớn :
     - Lãnh Tuyền là con trai ta muốn thứ gì con nhất định phải cướp bằng được kể cả giết người.
     - Con không muốn cướp của người khác.
     - Được nếu con không muốn cướp của người khác thì ta sẽ cướp thay cho con.
Ông ấy luôn dịu dàng với cậu như vậy, luôn bảo vệ cậu như vậy. Cậu vẫn luôn tự hào về ông ấy. Dù ông ấy có là xã hội đen đi chăng nữa chỉ cần ông ấy luôn yêu thương cậu, ông ấy sẽ là người cha mà cậu đáng tự hào. Đáng tiếc rằng, một kẻ như cậu vẫn chưa bao giờ nói với ông ấy một câu :" Con yêu ba", đáng tiếc trước khi ông ấy mất cậu không thể làm gì cho ông ấy.
        - Phải mạnh mẽ lên, con là con trai cơ mà. Phải ông ấy luôn nói vậy. Đúng rồi, cậu là con trai cơ mà, hơn nữa cậu là con trai của ông trùm thế giới ngầm, không thể yếu đuối vậy được. Gạt đi nước mắt cậu sốt sắng nhìn về phía phòng cấp cứu. Lại 1 giờ trôi qua cuối cùng bác sĩ cũng xuất hiện , vẻ mặt ông ta vô cũng khó coi. Có chuyện gì đây, nhất định Hoài Anh không được xảy ra chuyện gì. Lãnh Tuyền chạy về phia bác sĩ túm cổ áo ông ta :
    - Nói nhanh, cô ấy có sao không ?
    - Cậu bình tĩnh nghe tôi nói, bệnh nhân bị bệnh rất nặng hay nói đúng hơn đó là một bệnh mới xuất hiện năm 2015.
        - Ý ông là sao
        - Ý tôi là bệnh của cô ấy vẫn chưa có thuốc chữa dù cố gắng hết sức cũng chỉ biết được tên bệnh.
        - Là bệnh gì
        - Triệu Hoài Anh, vì cô ấy là người đầu tiên mắc bệnh nên bệnh này được đặt theo tên cô ấy. " Bụp"  một cú đấm được giáng xuống mặt bác sĩ:
       - Đến giờ này ông còn đùa được à, nói nhanh còn cách nào chữa cho cô ấy không ?
Bác sĩ ôm cái mũi đang chảy máu và nói trong đau đơn và hoảng sợ:
      - Thực ra thì cũng vẫn con cách. Ở đây cách 200km có một bác sĩ rất giỏi, dù là bệnh gì ông cũng có thể chữa trị. Nhưng tiền công của ông ấy lấy rất quái dị
            - ông ấy muốn gì ?
           - Có thể bắt cậu dọn dẹp nhà, đánh nhau, giết người, thậm chí là lấy đi mạng sống của cậu.
         - Gì cũng được nhanh đưa tôi đến chỗ ông ấy, tiền hoa hông của ông sẽ cho ông sống đến cuối đời
    -Nhưng tôi ...
    -Rốt cuộc có dẫn đi không ? - Giọng nói đầy uy quyền mất hết kiên nhẫn của Lãnh Tuyền vang lên.
    - Đươc, được chúng ta đi, nhưng phải lo cho tôi thêm 1 vị trí trong bang Ác mà.
    - Được - Khóe mắt Lãnh Tuyền lóe lên một tia nham hiểm, rốt cuộc anh đang có ý định gì ?
1h sau ...
 Đến nơi rồi, cậu tự vào trước tôi về đây. Tiền cậu có thể chuyển vào tài khoản của tôi - ông bác sĩ nói ngắn gọn như muốn chuồn lẹ.
"Pằng" tiếng súng xé toạc không khí. Máu , là máu, " phịch " người đàn ông ngã xuống. Ông ta, ông ta ... chính là tên bác sĩ. Nhưng tại sao lại như vậy. Lãnh Tuyền cất khẩu súng vào túi, miệng khẽ nhếch mép cười, một nụ cười thật nham hiểm theo đúng nghĩa đen của nó.
       - Đó là cái giá phải trả khi dám thương lượng với mafia.
Còn nữa ...