Mafia Cũng Có Thể Trở Thành Thiên Thần
Tác giả : Mai Thị
Ngọc Hoa ( WINDY)
Giới
thiệu nhân vật:
Triệu
Hoài Anh :
Cô gái xinh đẹp, cứng rắn, mạnh mẽ, lớn lên trong thế giới ngầm, sự tàn khốc đã
tôi luyện cô trở thành một thần súng khát máu. Cho đến bây giờ cô đã trở thành
người đứng đầu của băng nhóm Ác ma, là chủ nhân của hàng nghìn người, là nỗi sợ
hãi của cả thế giới ngầm. Chỉ mới 17 tuổi nhưng địa vị của cô trong thế giới ngầm
có thế là vô đói, chỉ sau Sơn lão đại.
Sơn
lão đại : Ông trùm thế giới ngầm, máu lạnh , vô tình, giết
người không tiếc tay. Ông ta đã từng nói : “ không ăn cơm tôi có thể sống nhưng
không giết người tôi có thể chết ... vì chán”. Tuy vậy với con trai lại tỏ ra
vô cùng dịu dàng, cưng chiều.
Băng
Lãnh Tuyền: Con trai Sơn lão đại, khác hoàn toàn với cha,
bản tính cậu lương thiện. Từ nhỏ đã lớn lên với Hoài Anh khiến cậu có cảm tình
đặc biệt với cô, muốn bảo vệ cô, đặc biệt luôn muốn cùng cô sống một cuộc sống
bình thường, thoát ra khỏi thế giới ngầm.
Vũ
Nam Phong :
quá khứ về mối tình đầu, thành mai trúc mã của Hoài Anh, là người cả đời không
bao giờ cô quên. Anh là một con người rất chín chắn.
Diệp Hàn Băng : Đối thủ truyền
kiếp của Hoài Anh, luôn muốn giành mọi thứ của cô ngay cả ... đôi dép. Thủ đoạn
tàn nhẫn, tuy vậy luôn ấm ức vì Hoài Anh không xem cô ta là đối thủ bởi vì cô
ta luôn thua
Lời nói đầu:
-
Cậu
biết không, kẻ gieo rắc tihf yêu, khiến
người ta yêu đơn phương mình rồi không đáp lại tình yêu đó còn đáng sợ, độc ác
hơn cả kẻ sát nhân.
-
Em
đã sai rồi, một thiên thần sẽ luôn tha thứ cho lỗi lầm của người khác, dù người
khác có sai thế nào. Đáng nhẽ em phải hiểu xã hội đen cũng có tư cách trở thành
thiên thần nếu họ thay đổi.
Trên đây là một
số trích dẫn trong truyện. Sẽ là một câu truyện về thế giới ngầm đầy chết chóc,
sẽ là một câu chuyện tình yêu trong sáng, sẽ là một câu chuyện về những con người
tuyệt vời như thiên thân vậy – ba trong một -. Câu chuyện sẽ có một chút hư cấu,
nhưng không sao đã là truyện thì phải hư cấu đúng không ?
... Vào truyện ___ Chương I: Quá khứ
-
Anh
ơi, nếu trở thành một nhân vật trong phim anh sẽ đóng vai nào. Giọng nói trong
trẻo của cô bé 5 tuổi vang lên
-
Anh
sẽ đóng vai ác – chàng trai 5 tuooit đứng bên cạnh chững chạc trả lời.
-
Em
muốn trở thành một thiên thần, em ghét người xấu, anh không được đóng vai ác –
Cô bé thét lên, giọt nước mắt lấp lánh rơi trên khuôn mặt đáng yêu.
-Ngốc
à đóng vai ác sẽ được hạnh phúc cho đến cuối phim mới phải trả giá bằng cái chết.
Vậy em muốn chịu khổ suốt đời rồi cưới đời mới được hạnh phúc hay ngược lại –
Chàng trai ân cần giải thích.
- Em sẽ chọn người
tốt và được hạnh phúc suốt đời – Cô bé ngây thơ trả lời, trên môi ẩn hiện nụ cười
xinh đẹp.
Chàng trai xoa đầu
cô bé, nắm tay cô bé tung tăng bước trên cánh đồng thơm mùi sữa. Ánh mặt trời yếu
ớt chiếu xuống không gian xung quanh. Bức tranh tuổi thơ hạnh phúc đẹp đẽ làm
sao
-Bass Hoài Anh
Tiếng gọi lớn vang lên đưa Hoài Anh trở
về thực tại. Nhing người đàn ông cao lớn trước mặt, cô cất giọng lạnh băng và
nghiêm nghị vô cùng
-Có
việc gì?
-Sơn
lão dại muốn gặp người.
-Nói
với lão đại ta đến ngay, ông lại trước đi.
-Dạ.
Người đàn ông xoay người kính cẩn mở của
bước ra khỏi phòng. Cánh cửa lập tức đóng lại sau ít tức tắc. Khuôn mặt nghiêm
nghị của Hoài Anh dần giãn ra, trở về vẻ xinh đẹp vốn có của nó. Cô có một vẻ đẹp
tự tin, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng dịu dàng mềm mỏng. Nhìn cô ai dám nói là bang
chủ của một băng nhóm lớn như Ác ma chứ. Cô bước đến bên bàn làm việc, cầm tấm ảnh
một cậu bé rất dễ thương, nụ cười tỏa nắng, hứa hẹn tương lai sẽ trở thành một
nam thần siêu đẹp trai. Bao năm nay bức ảnh luôn theo cô, nhắc nhở cô phải mạnh
mẽ vượt qua tất cả. Nhìn tấm ảnh chăm chú cô cất giọng nhẹ nhàng:
-
Nam
Phong, đã 10 năm 8 tháng 26 ngày 3 tiếng 21 phút ( bó tay với cô nàng này ) kể
từ ngày anh ra đi anh biết em đau lắm không, khi mà ba mẹ em đã gây tai nạn cho
anh, khi những lời cay độc từ miệng ba mẹ anh. Tất cả mọi người đã bỏ rơi em, bỏ
lại cô bé 6 tuổi không nơi nương tựa như em. Anh à, em sai rồi, anh nói đúng,
trở thành người xấu mới được hạnh phúc. Nếu ngày đó Sơn lão đại không cứu em, nếu em không mạnh mẽ giết hết
những kẻ chống đối em thì có lẽ em đã không sống tới ngày hôm nay. Giọng nói lạnh
băng pha chút oán hận của Hoài Anh dừng lại, căn phòng rơi vào yên tĩnh đáng sợ.
Cô đặt lại tấm ảnh và bước ra khỏi phòng. Cô phải đi gặp Sơn lão đại, cô phải đối
mặt với tương lai u ám phia trước.
Chương
II: Thay đổi lớn
Cốc
... cốc... cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
-
Vào
đi – giọng nói đầy uy quyền của Sơn lão đại vang lên
Hoài Anh mở cửa bước vào, đối mặt với Sơn lão đại. Khuôn
mặt 10 năm trước cô đã sợ không dám nhìn thẳng vào, còn bây giờ, khi đã hiểu
chuyện, cô lại cảm thấy yêu quý ông, vì ông đã cứu cô.
-Người
cho gọi con – Hoài Anh cất tiếng hỏi.
-Ta
có chuyện muốn nói với con. Chắc con đã đủ thông minh để hiểu ra trước giờ ta
coi con như con cái trong nha. Ta đã không cứu con vô ích, quả nhiên con có đủ
thủ đoạn, sự ác độc và cả sự tham vọng mà ta cần. Ta mới phát hiện mình mắc bệnh
ung thư chỉ sống được hai tuần nữa. Ta muốn con thực hiện ước vọng cuối cùng của
ta
-Là
ước vọng gì ạ
-Cưới
Lãnh Tuyền, thay ta nắm mọi quyền hành trong thế giới ngầm.
-Nhưng
con
-Con
nể mặt ta, nể mặt ân nhân của con được không.
Không kìm chế được cảm xúc Hoài Anh chạy
đến ôm Sơn lão đại thật chăt. Đã từ lâu cô coi Sơn lão đại là cha của mình, dù
mạnh mẽ thế nào nhưng nghe tin ông sắp mất
cô cũng không thể không đau lòng. Sơn lão đại hài lòng, cả cuộc đời ông giết
người vô số, người duy nhất ông cứu đã làm ông rất hài long. Lãnh Tuyền nãy giờ
đứng ngoài cửa nghe hết mọi chuyện, chưa bao giờ cậu cảm thấy mình vô dụng như
này, cha cậu sắp mất mà cậu không thể làm được gì.
2 tuần sau
Cả thế giới ngầm đang chấn động bởi tin
Sơn lão đại đột nhiên mất đồng thời Bass Hoài Anh lại thay Sơn lão đại cai quản
thế giới ngầm. Tình hình rất chấn đông. Lãnh Tuyền rất đau lòng trước cái chết
của cha và lại thấy sự thay đổi khác thường của Hoài Anh thì rất lo sợ, chả là
thế giới ngầm không tin tưởng vào Hoài Anh, khi thấy Hoài Anh đứng đầu thì bàn
nhau hợp lực chống lại Hoài Anh. Mà kẻ chủ mưu lại chính là Hàn Băng. Có lẽ do tức giận , mọi chuyện xảy
ra bất ngờ khiến Hoài Anh rất rối loạn. Ngày nào cô cũng thị sát, sai thuộc hạ
bắt những người chống đối về làm bia di động để luyện súng. Mà tài bắn súng của
Hoài Anh thì khỏi nói, cô có thể trở thành thần súng khát máu thì hẳn là cô phải
là một tay súng rất cử khôi. Vậy nên ấy tên kia chạy thế nào cũng chỉ chết
trong một viên đạn. Lý do khiến cô như vậy, có lẽ không ai biết đó là do Sơn
lão đại trước khi mất đã dặn cô. Kẻ chống lại chúng ta chỉ có một con đường ...
CHẾT!
Giờ cơm trưa
Bữa cơm buồn tẻ, Lãnh Tuyền nhìn Hoài
Anh vô cùng đau lòng, điều gì đã khiến cô ngày càng nhẫn tâm như vậy? Đang chăm
chú nhìn cô bỗng nhiên Lãnh Tuyền thấy cô ngất xỉu. Cuống cuồn lấy xe đưa cô đến
bệnh viên, Lãnh Tuyền không quên nhắc nhở thuộc hạ không được để lộ chuyện này
ra ngoài. Chiếc Sidernik nhanh chóng đến bệnh viện với tốc độ thần tốc.
--- Ở bệnh viện ---
1h... 2h... 3h trôi qua.
Hoài Anh vẫn chưa tỉnh lại làm Lãnh Tuyền
lo lắng, nếu cô cũng ra đi như cha cậu, nhất định cậu sẽ không sống nổi, nhắc đến
cha, giọt nước mắt hiếm hoi bất giác lăn trên mặt Lãnh Tuyền. Trước mặt Hoài
Anh cậu cố kìm chế bản thân để không khóc nhưng giờ cậu không bình tĩnh được nữa rồi. Kí ức chợt ùa về. Cậu còn nhớ đó là một ngày đẹp trời, cả gia đình cậu theo kế hoạch đi công viên. Một kẻ nào đó ( là kẻ thù của ba cậu ) đã nhắm bắn ba cậu để trả thù . Nhưng .... bởi vì tên đó bắng súng quá ngu nên đã bắn trúng mẹ cậu. Vậy là ... vậy là mẹ cậu đã bỏ lại mình cậu trên thế gian này. Có lẽ vì hối hận à ba cậu luôn dành tình yêu thương to lớn :
- Lãnh Tuyền là con trai ta muốn thứ gì con nhất định phải cướp bằng được kể cả giết người.
- Con không muốn cướp của người khác.
- Được nếu con không muốn cướp của người khác thì ta sẽ cướp thay cho con.
Ông ấy luôn dịu dàng với cậu như vậy, luôn bảo vệ cậu như vậy. Cậu vẫn luôn tự hào về ông ấy. Dù ông ấy có là xã hội đen đi chăng nữa chỉ cần ông ấy luôn yêu thương cậu, ông ấy sẽ là người cha mà cậu đáng tự hào. Đáng tiếc rằng, một kẻ như cậu vẫn chưa bao giờ nói với ông ấy một câu :" Con yêu ba", đáng tiếc trước khi ông ấy mất cậu không thể làm gì cho ông ấy.
- Phải mạnh mẽ lên, con là con trai cơ mà. Phải ông ấy luôn nói vậy. Đúng rồi, cậu là con trai cơ mà, hơn nữa cậu là con trai của ông trùm thế giới ngầm, không thể yếu đuối vậy được. Gạt đi nước mắt cậu sốt sắng nhìn về phía phòng cấp cứu. Lại 1 giờ trôi qua cuối cùng bác sĩ cũng xuất hiện , vẻ mặt ông ta vô cũng khó coi. Có chuyện gì đây, nhất định Hoài Anh không được xảy ra chuyện gì. Lãnh Tuyền chạy về phia bác sĩ túm cổ áo ông ta :
- Nói nhanh, cô ấy có sao không ?
- Cậu bình tĩnh nghe tôi nói, bệnh nhân bị bệnh rất nặng hay nói đúng hơn đó là một bệnh mới xuất hiện năm 2015.
- Ý ông là sao
- Ý tôi là bệnh của cô ấy vẫn chưa có thuốc chữa dù cố gắng hết sức cũng chỉ biết được tên bệnh.
- Là bệnh gì
- Triệu Hoài Anh, vì cô ấy là người đầu tiên mắc bệnh nên bệnh này được đặt theo tên cô ấy. " Bụp" một cú đấm được giáng xuống mặt bác sĩ:
- Đến giờ này ông còn đùa được à, nói nhanh còn cách nào chữa cho cô ấy không ?
Bác sĩ ôm cái mũi đang chảy máu và nói trong đau đơn và hoảng sợ:
- Thực ra thì cũng vẫn con cách. Ở đây cách 200km có một bác sĩ rất giỏi, dù là bệnh gì ông cũng có thể chữa trị. Nhưng tiền công của ông ấy lấy rất quái dị
- ông ấy muốn gì ?
- Có thể bắt cậu dọn dẹp nhà, đánh nhau, giết người, thậm chí là lấy đi mạng sống của cậu.
- Gì cũng được nhanh đưa tôi đến chỗ ông ấy, tiền hoa hông của ông sẽ cho ông sống đến cuối đời
-Nhưng tôi ...
-Rốt cuộc có dẫn đi không ? - Giọng nói đầy uy quyền mất hết kiên nhẫn của Lãnh Tuyền vang lên.
- Đươc, được chúng ta đi, nhưng phải lo cho tôi thêm 1 vị trí trong bang Ác mà.
- Được - Khóe mắt Lãnh Tuyền lóe lên một tia nham hiểm, rốt cuộc anh đang có ý định gì ?
1h sau ...
Đến nơi rồi, cậu tự vào trước tôi về đây. Tiền cậu có thể chuyển vào tài khoản của tôi - ông bác sĩ nói ngắn gọn như muốn chuồn lẹ.
"Pằng" tiếng súng xé toạc không khí. Máu , là máu, " phịch " người đàn ông ngã xuống. Ông ta, ông ta ... chính là tên bác sĩ. Nhưng tại sao lại như vậy. Lãnh Tuyền cất khẩu súng vào túi, miệng khẽ nhếch mép cười, một nụ cười thật nham hiểm theo đúng nghĩa đen của nó.
- Đó là cái giá phải trả khi dám thương lượng với mafia.
Còn nữa ...
- Lãnh Tuyền là con trai ta muốn thứ gì con nhất định phải cướp bằng được kể cả giết người.
- Con không muốn cướp của người khác.
- Được nếu con không muốn cướp của người khác thì ta sẽ cướp thay cho con.
Ông ấy luôn dịu dàng với cậu như vậy, luôn bảo vệ cậu như vậy. Cậu vẫn luôn tự hào về ông ấy. Dù ông ấy có là xã hội đen đi chăng nữa chỉ cần ông ấy luôn yêu thương cậu, ông ấy sẽ là người cha mà cậu đáng tự hào. Đáng tiếc rằng, một kẻ như cậu vẫn chưa bao giờ nói với ông ấy một câu :" Con yêu ba", đáng tiếc trước khi ông ấy mất cậu không thể làm gì cho ông ấy.
- Phải mạnh mẽ lên, con là con trai cơ mà. Phải ông ấy luôn nói vậy. Đúng rồi, cậu là con trai cơ mà, hơn nữa cậu là con trai của ông trùm thế giới ngầm, không thể yếu đuối vậy được. Gạt đi nước mắt cậu sốt sắng nhìn về phía phòng cấp cứu. Lại 1 giờ trôi qua cuối cùng bác sĩ cũng xuất hiện , vẻ mặt ông ta vô cũng khó coi. Có chuyện gì đây, nhất định Hoài Anh không được xảy ra chuyện gì. Lãnh Tuyền chạy về phia bác sĩ túm cổ áo ông ta :
- Nói nhanh, cô ấy có sao không ?
- Cậu bình tĩnh nghe tôi nói, bệnh nhân bị bệnh rất nặng hay nói đúng hơn đó là một bệnh mới xuất hiện năm 2015.
- Ý ông là sao
- Ý tôi là bệnh của cô ấy vẫn chưa có thuốc chữa dù cố gắng hết sức cũng chỉ biết được tên bệnh.
- Là bệnh gì
- Triệu Hoài Anh, vì cô ấy là người đầu tiên mắc bệnh nên bệnh này được đặt theo tên cô ấy. " Bụp" một cú đấm được giáng xuống mặt bác sĩ:
- Đến giờ này ông còn đùa được à, nói nhanh còn cách nào chữa cho cô ấy không ?
Bác sĩ ôm cái mũi đang chảy máu và nói trong đau đơn và hoảng sợ:
- Thực ra thì cũng vẫn con cách. Ở đây cách 200km có một bác sĩ rất giỏi, dù là bệnh gì ông cũng có thể chữa trị. Nhưng tiền công của ông ấy lấy rất quái dị
- ông ấy muốn gì ?
- Có thể bắt cậu dọn dẹp nhà, đánh nhau, giết người, thậm chí là lấy đi mạng sống của cậu.
- Gì cũng được nhanh đưa tôi đến chỗ ông ấy, tiền hoa hông của ông sẽ cho ông sống đến cuối đời
-Nhưng tôi ...
-Rốt cuộc có dẫn đi không ? - Giọng nói đầy uy quyền mất hết kiên nhẫn của Lãnh Tuyền vang lên.
- Đươc, được chúng ta đi, nhưng phải lo cho tôi thêm 1 vị trí trong bang Ác mà.
- Được - Khóe mắt Lãnh Tuyền lóe lên một tia nham hiểm, rốt cuộc anh đang có ý định gì ?
1h sau ...
Đến nơi rồi, cậu tự vào trước tôi về đây. Tiền cậu có thể chuyển vào tài khoản của tôi - ông bác sĩ nói ngắn gọn như muốn chuồn lẹ.
"Pằng" tiếng súng xé toạc không khí. Máu , là máu, " phịch " người đàn ông ngã xuống. Ông ta, ông ta ... chính là tên bác sĩ. Nhưng tại sao lại như vậy. Lãnh Tuyền cất khẩu súng vào túi, miệng khẽ nhếch mép cười, một nụ cười thật nham hiểm theo đúng nghĩa đen của nó.
- Đó là cái giá phải trả khi dám thương lượng với mafia.
Còn nữa ...

No comments:
Post a Comment